của nó, tôi mừng cho nó, nó cũng…mừng cho nó. Tôi túm hai bên má nó kéo lại thơm đánh chụt! lên…trán nó “Giỏi lắm nhóc con ạ! chúc mừng em!”. Nó sững người đỏ bừng mặt chuồn ra khỏi tay tôi chạy tọt vào phòng, rồi lại chạy ra, rồi lại chạy vào….như con kiến bò bát mỡ vậy! Tôi nhìn nó cuống quýt vừa mừng cho nó vừa thấy thương nó.
Tôi chở nó chạy lên Hồ Tây ăn bánh Tôm, cũng phải có cái gì gọi là liên hoan mừng nó chứ, hai đứa ăn hết 3 đĩa với hết hẳn….1 chai bia, nó uống một tí tẹo bia vào mặt nó hồng lên như quả táo, nhìn chỉ muốn cắn! ăn xong, tôi với nó kéo nhau ngồi ngắm hồ Tây về đêm, mỗi đứa chiếm lĩnh một đầu ghế, nhìn thiên hạ xung quanh cặp nào cũng dính chặt vào nhau, có mỗi tôi với nó là lạc lõng trong thế giới yêu đương của thiên hạ. Lúc ăn 2 đứa bát nháo bao nhiêu thì giờ im thít bấy nhiêu. Nó ngồi một đầu ghế hai tay ôm đôi vai nhỏ bé cúi gằm như xấu hổ vì trước mắt, xung quanh…vv toàn những cặp đang ôm nhau…chút chít, tôi ngồi 1 đâù ghế người thẳng đơ như cái cán chổi nếu không có mấy con muỗi dưới bờ hồ bay lên “đớp” tôi thì chắc tôi sẽ nghĩ là tôi biến thành tượng đài anh Lý Tự Trọng thứ 2 ở cái bờ hồ này mất.
Bạn đã thấy ai di chuyển bằng… mông chưa? có đấy, tôi đây nè! cái mông tôi cứ nhúc nhích, ngọ nguậy dịch dần về phía nó, tôi vừa di chuyển vừa thầm đào mả tổ mấy thằng Công viên cây xanh vì đã không làm cái ghế dốc dần về phía nó để giờ đây tôi phải nhích…mông một cách khổ sở như thế. “Quãng đường” từ tôi đến nó xa đằng đẵng nếu phải di chuyển theo phương thức vừa rồi mà có đến được đích thì chắc hai cái mông quần cũng chỉ còn lại…xơ, cũng may! Tôi là một thằng kiên trì nên dịch mãi rồi cũng đến sát được nó, nó vẫn ngồi im không dám ngọ nguậy hay di chuyển đi chỗ khác, chỉ cần nó di chuyển là đảm bảo nó sẽ rớt đánh phịch xuống đất vì nó ngồi sát mép ghế còn đâu. Tôi ngồi sát rạt nó mà tay chân như thừa thãi không biết giấu vào đâu, nhìn các cặp đôi đang quấn quýt bên nhau mà nó thì ngay bên cạnh tôi, mùi hương con gái cứ thoảng thoảng trêu ngươi cái mũi của tôi, hơi ấm của nó bên cạnh tôi hư ảo như có như không. Tôi thèm, thèm được đưa đôi tay ôm choàng lấy cái cơ thể nhỏ bé, âm ấm của nó vào lòng, thèm được dịu dàng hôn lên đôi môi xinh xinh của nó, nhưng… .tôi “căm thù” tôi, sao lúc này cái bản chất “nhát chết” của tôi nó lại mạnh mẽ đến vậy. Tôi cứ lũng búng, loay hoay, ngập ngừng mãi, nó ngồi co ro gương mặt xấu hổ cứ cúi gằm xuống như đón chờ cái gì đó, sau cùng lấy hết can đảm tôi… cởi phắt chiếc áo khoác, khoác lên vai nó và hỏi “có lạnh không?”
Nó không phản ứng lại gì, chỉ lấy tay sửa lại cái áo tôi khoác trên người nó cho ngay ngắn rồi cả nó và tôi vẫn ngồi trầm lặng như cũ xem phim…công cộng.
Không chịu nổi không khí gượng gạo giữa hai người, lát sau tôi chở nó về, hai đứa từ từ đi theo đường Hùng Vương – Hoàng Diệu. Hà nội trời vào đông những cơn gió tê tái cứ theo nhau táp vào mặt lạnh đến cóng người, nó ngồi ngay sau tôi mà như cách xa cả tỷ ký lô mét. Tôi chở nó thi thoảng lại rùng mình vì lạnh, nó chợt bảo
- Anh dừng xe lại đi
- Dừng lại làmn gì?
- Khoác lại áo đi không ốm lăn ra giờ!
- Thôi, không cần đâu, anh ko thấy lạnh lắm, vả lại cũng sắp về đếnn nhà rồi còn gì!
- Tại anh đấy nhá, mai ốm không có cháo hành ăn đâu! Cho anh ăn…mì tôm.
- Mì tôm cũng được, miễn là của thị Nở nấu.
- Ai là thị Nở?!- nó đấm thùm thụp vào lưng tôi.
Hôm sau tôi lăn ra ốm, và 3 hôm sau nữa tôi chỉ được ăn duy nhất 1 món: Cháo hành, may mà có nhiều tía tô cùng với thịt băm, ăn kèm với món cháo hành là một lô những câu càu nhàu của nó!
**
*****
‘ Mesenger From 0903xxx ;”….
- Tối ra quán chị nha
- OK, 8 PM nha!, chuẩn bị tắm rửa sạch sẽ, giờ đấy em ra “tử hình” chị
- Em viết di chúc đi th


